Sau đó, Long Đào cứ thế ở lại trấn nhỏ suốt bốn ngày trời. Trong bốn ngày này, hắn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chỉ e bọn người Lục Tuần Nghiệp sẽ tìm được và đuổi giết tới đây.
Nhưng cuối cùng mọi chuyện vẫn hữu kinh vô hiểm. Bốn ngày sau, hắn lại tới quán trà Lão Triệu. Chưởng quầy thấy hắn cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ thu năm khối hạ phẩm linh thạch, khẽ gật đầu rồi sắp xếp cho hắn lên một cỗ xe ngựa đã chuẩn bị sẵn ở con hẻm phía sau.
Trên xe còn vài người khác, già trẻ gái trai đủ cả. Cách ăn mặc của họ tuy không tính là quá sang trọng, nhưng y phục tề chỉnh, vừa nhìn đã biết là người xuất thân từ những gia đình bậc trung khá giả ở địa phương.
Đám người này rõ ràng rất cảnh giác với người lạ, Long Đào tùy ý bắt chuyện nhưng bọn họ hoàn toàn chẳng buồn để ý.




